?

Log in

EXILE TO PERFORM IN VIETNAM!!!!

2nd Japan-Vietnam Friendship Music Festival to feature AAA, AKB48, EXILE, w-inds., Koda Kumi


Image from: Sankei Sports

A press conference was held at the Shinagawa Prince Hotel on Wednesday to announce the 2nd Japan-Vietnam Friendship Music Festival, set to take place in Hanoi on October 9, 2011. The lineup will feature AAA, AKB48, EXILE, w-inds., Koda Kumi, Godai Natsuko, and Sugi Ryotaro.

The 1st Japan-Vietnam Friendship Music Festival was held three years ago in 2008. This time, the festival will be held at the historic Hanoi Opera House, which is celebrating its 100th birthday.

After the Tohoku earthquake in March, the Vietnamese government donated 200,000 dong (approximately 16 million yen), 50,000 underwear, and many other items. This festival is being held partly as a gesture of repayment for Vietnam’s generosity, and it is said that the artists will be participating without a guaranteed fee. There are also plans to set up a Japan-Vietnam Medical Treatment Exchange fund in conjunction with the festival.

Sources:
Sankei Sports
Sports Hochi

_________________________________________________________

Oh my god! I have to tell myself again and again to keep calm. I cannot believe that it's true. It's gonna happen. It will really happen.

As the previous one, there would be another night in Ho Chi Minh - where I am living now. However because of the recent disaters, the festial will be opened only in Ha Noi for 1 night. No matter what it is, it's truly what I must do for my whole life. Otherwise I would regret it for my left living years :)) I'm not in a good economic situation to afford to travel and join, but I will try all my best for it.

The problem is that, will our EXILE - at least 7 members - really fly to Vietnam and attend the festival?

Any of you are Vietnamese that live in Ho Chi Minh and (crazy enough) intend to fly to Ha Noi?

Any of you from other countries also intend to attend this festival?

We don't have an EXILE fanclub here (very different from K-pop). I know there are lots of EXILE fans in Vietnam, but we just keep it for ourselves and join the foreign communities.

From now on, I'm finding my fellows for this BIG BIG OPPORTUNITY IN OUR LIFE. I cannot imagine if it's gonna happen so fast like this.

Contact me if you also intend to!!! EXILE NO TAMENI - WATASHITACHI NO TAMENI!!!

Những ngày này, không khí thật là rộn ràng, nhà KTLF ai cũng nôn nao háo hức… Tự dưng muốn viết vài dòng để lưu lại (không thì thôi, chứ đã muốn là phải viết, không thì bứt rứt lắm). Khổ nổi cái chủ đề này liên quan nhiều thứ quá, sẽ dài lắm đây.

Là dân miền Tây thì ai cũng sẽ biết, cả đài truyền hình và đài phát thanh, sáng bật, chiều bật, tối bật, vào bất kỳ thời khắc nào trong ngày cũng đều có thể xem 1 tuồng nào đó, nghe 1 bài vọng cổ… Tôi đã lớn lên trong không khí đó. Từ lúc 4 tuổi đã có thói quen tối tối ngồi canh ti vi coi tuồng cùng bà nội. Lớn 1 chút, nhiều lúc cha thấy thì bảo coi làm gì, hát hò hoài, nhưng rồi cha cũng coi đó thôi ^^ Dù vậy, Cần Thơ lại là tỉnh nghệ sĩ ít ghé đến?! Không hề có tí khái niệm nào về việc đi xem tuồng ở sân khấu. Bao nhiêu năm trời chỉ biết đến qua ti vi qua đài mà thôi…

Máu nghệ thuật thì có từ hồi bé lận. Mỗi nhà mỗi cảnh. Cha từng là cán bộ Đoàn, sinh hoạt văn nghệ cũng dữ lắm. Nhưng tôi không hề được đi học gì cả - đàn, hát, múa, cờ (haizz, vì không có tiền, vì nhiều lý do…) Thời lớp 7 lớp 8, tôi canh không sót 1 chương trình dạy hát nào trên ti vi và đài phát thanh. Có cả 1 quyển tập chép bài hát hoành tráng. Cũng tập tành tự học vẽ, đàn thì không vì quá mắc. Đặc biệt lúc đó đã tự nhủ, rồi 1 ngày nào đó phải học hát cải lương (haha). Bởi nghe thì nghe thế thôi, chứ trẻ con mà, biết là điệu gì, sao hát vậy đâu, chỉ biết múa may theo mấy tuồng thôi.

Tua nhanh tới thời đại học heng. Khỏi nói, thành phố là “kinh đô” của nghệ thuật, cái gì cũng có thể tìm thấy ở đây. Thế nhưng ngược lại, chương trình ti vi của đài TP và các tỉnh miền Đông không chú ý nhiều lắm đến việc phát cải lương. Một phần là đi học xa nhà, dĩ nhiên ti vi là một thứ rất xa xỉ rồi, cũng như bây giờ nè, có ti vi đâu mà xem (haha). Thế là bẵng đi một thời gian không xem cải lương… Nhớ hồi năm 1, trong giờ speaking lại được phát xem 1 trích đoạn của bác Thanh Tòng và Quế Trân. Khỏi nói là tâm trạng hồ hởi phấn khích cỡ nào. Cả lớp thật ra ai cũng thích Hồ Quảng hết, thuở nhỏ ai cũng có một thời đam mê, nhưng tới lớn rồi thì không ai xem nữa.

Những năm đại học, phần lớn thời gian của tôi dành cho Đội văn nghệ. Cũng là chữ “duyên” từ những lần tham gia cho APEC, với sân khấu, ngọn lửa lại cháy bùng lên. Được các chị chỉ dạy cho từng bước đi, tướng đứng. Mỗi khi đứng trên sân khấu, điều cảm nhận lớn nhất vẫn là cảm giác khi được là chính mình, được thỏa chí tang bồng, được cháy cũng đam mê. Dẫu vậy, con người mà, không thể chọn lựa nhiều thứ quá khi mà thời gian thì chỉ có hạn…

Tốt nghiệp xong, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, lúc này tôi mới quyết định phải làm những thứ yêu thích mà đã vẫn chưa thực hiện. Trong đó đặc biệt có học bơi và đi bơi – xong. Quay qua quay lại thì cũng là sân khấu. Phải đi xem kịch Idecaf ở sân khấu thực. Và rồi ý nghĩ đó đã đến – xem cải lương ở sân khấu. Chữ “duyên” 1 lần nữa lại đến. Rất tình cờ vào 1 ngày nọ, tự hỏi nghệ sĩ bây giờ có internet phát triển, chắc cũng có website, hay mình đi tìm xem thử. Lang thang 1 vòng phát hiện ngay đúng lúc đó anh KTL sắp làm đêm “Hoài niệm trong tôi”. Nói về KTL, đã yêu mến anh từ thuở bé. Bà Nội thì đặc biệt khen KTL vì nét mặt hiền hậu, chất phác. Trúng ngay đêm diễn toàn trích đoạn Hồ Quảng. Như cá gặp nước, rủ qua rủ lại được 1 chị bạn cũng yêu thích chút chút cùng đi (một công đoạn khó khăn vô cùng bởi người trẻ thời nay chỉ cần nhắc tới 2 chữ “cải lương” là than thở chứ nói gì là đi coi). Tích góp đặt vé, mua vé. Gặp cô Kim Phượng, hẹn qua rạp Hưng Đạo lấy vé. Khi mình đến ngay lúc đang tập Đổng Thừa. Anh không khác mấy so với những băng hình đã xem từ nhỏ. Đó cũng là lần đầu tiên được thấy người ta tập tuồng ra sao. Dĩ nhiên chỉ nán lại một chút rồi về. Khi đi ra, gặp anh đứng trên lối rẽ (khúc này đi từ dưới sân khấu lên). Nhoẻn miệng cười với anh, anh cũng cười thật tươi ^^ Đêm diễn đó hay và xúc động. Những ngày sau này, bắt đầu vào diễn đàn KTLF. Vẫn là chữ “duyên”. À vâng, đời người mà, giờ nghiệm lại mới thấy. Mình đã gặp bạn ấy, thật bất ngờ vì có nhiều điểm chung đến thế. Lại lân la đến với những buổi tập. Anh mời sinh nhật (đặc biệt năm đó làm thôi). Rồi ngày qua ngày biết thêm mọi người. Cùng với P đi nhiều, hiểu nhiều, càng thấy quý mọi người hơn. Các nghệ sĩ sống với nhau bằng tấm chân tình như một đại gia đình. Không như những khi đi show, ca sĩ đến rồi về, mạnh ai nấy hát nấy múa. Khi diễn một tuồng, toàn bộ nghệ sĩ quây quần trong 1 gian phòng hậu đài nhỏ. Đi hát chầu cũng vậy. Có thể nói bao đời nay mọi thứ vẫn thế với một bề dày truyền thống. Cũng như chuyện người ta biết ca sĩ này scandal gì, sao sao rồi nhất cử nhất động thế nào. Với nghệ sĩ, dĩ nhiên cũng nhiều chuyện đằng sau hậu trường lắm, nhưng nó ít khi lên báo lên chí, họ hiểu và giữ cho nhau. Niềm đam mê lại trỗi dậy. Thế là tự tập tành với “vọng cổ”. Chắc là kỹ năng đã được rèn dũa, nên bây giờ nghe nhạc là cảm được phách được nhịp. Rồi ghé qua CVHLĐ với 1 dự định, rất bất ngờ khi vừa ngay đúng ngày mở khóa. Vậy là cái dự định “điên rồ” khi còn thơ dại đã được thực hiện sau gần 10 năm – học hát cải lương 1 cách bài bản…

Tháng đầu tiên tôi đi làm, trong một dịp đi chơi vườn cùng công ty, tôi đã khiến mọi người ngỡ ngàng khi cùng với ban đàn tài tử ở đó hát “Lá Trầu Xanh”. Lúc này vẫn chưa bắt đầu học lớp cô Loan, chỉ lên hát chơi chơi theo cảm nhận về nhịp thôi. Nhưng dĩ nhiên cả công ty đã vô cùng bất ngờ. Giờ thì nói chung cả công ty nhắc tới mình thì liên tưởng đến dân ca, cải lương. Tôi cũng không dấu giếm cái sở thích này làm gì. Trừ mấy chị lớn ở phòng là còn biết khi còn bé từng xem hát chầu thế nào, còn lại chỉ là thế hệ sau này và cũng không ấn tượng mấy với nó. Vì vậy họ dĩ nhiên cũng không hiểu được niềm đam mê này.

Đến nay thì đã một năm hơn rồi. Lịch trong tuần của tôi hiện tại vẫn có hát có múa. Trong đầu thì xàng xê liu cống nhiều hơn, vì ngày ngày cứ rảnh rỗi là tập bài bản. Cảm nhận rõ tiến bộ lên từng ngày. Đi làm không có nhiều thời gian, chỉ thỉnh thoảng lên gặp anh, chơi với anh đôi chút. Đợt này sau một thời gian bận rộn với dự án mới gặp lại anh. Tập tuồng cho liveshow. Để chuẩn bị cho liveshow, phải đầu tư cẩn thận và kỹ lưỡng từng chút một. Cách 1 tuần không gặp anh lại ốm đi nhiều, mệt đi nhiều. Thương quá! Chiều nay về nhà, bất giác lại nhắn anh “giữ gìn sức khỏe”.

Em chỉ là 1 trong rất rất nhiều khán giả, được chút may mắn là thường gặp để hiểu anh và yêu mến anh hơn thôi – cái tài, cái tâm. Những lời hoa mỹ thì báo chí và khán giả cũng viết nhiều rồi nên hổng cần nói thêm ^^ Chỉ có thể nói rằng, em yêu mến sân khấu, yêu mến cải lương và yêu mến anh nhiều lắm. Vài ngày nữa thôi. Những công sức mà mọi người đã bỏ ra chắc chắn sẽ được đền đáp. Em tin!          

 

Lunar New Year is over!

Hi there, 

Did you guys have a good holiday this year? In Vietnam, we also celebrate Lunar New Year, we call it Tet. Around that time, people also come back to hometown and gather with the relatives. I've been crazily busy before Tet, then this holiday was sure to be the time for me to relax. However, this year, my uncle - younger brother of my Mom - passed away during Tet. Well, the environment of my family which is normal even in holiday then was down a little bit. I was also sick due to the workload (I'm still now T_T) so I just stayed at home :P 

  Nevertheless, a new year is coming, I definitely must make new decisions, new changes. I promise I must spend much more time for myself to think over all of the things. Next Tuesday is my father's 10th death anniversary. I’m now in my home town. Haizz, taking leave-days but not be able to enjoy my own time. I hate this kind of feeling when you are always interrupted even when you are on leave (arghhhhhh). This added more effort on my decisions for plans – sooner or later. 

One small but happy thing happened this afternoon. I stopped by a Vietnamese channel which is having a foreign program about travelling around the world through TV. It was introducing the food and the hot-spring in Kyushu. Then… At the end of the program, suddenly a voice sang out and I yelled loudly that my Mom even asked me what had happened. It was Takahiro’s singing in Hero song. It’s EXILE’s song which is broadcasted together with the program. That hotel in Kyushu played EXILE’s song during the filming? Or it’s the chosen song for that part of the program about Kyushu? I’m not sure which of them. Yet Kyushu is also Takahiro’s hometown right? Ahhh… is it all for Takahiro’s sake :lol: Totemo ureshii from such sudden event like this. Come on, if there’s a coffee shop in my city that plays EXILE’s songs, I promise I will drink there every week hehe  

For new plans from now on, gambarimasu!!!

EXILE TAMASHII EP.191210

Christmas is coming. Projects are coming too, yet most of my expats are going home for New Year Holiday.  The others are travelling for field work. The Qualitative floor is nearly empty :d

I intended to take Christmas pictures in the downtown this weekend. However, in the end, all of my friends are busy T_T No other chance for this. Sunday means staying at home and writing MC script for the coming party, belly dancing in the afternoon and watching Tamashii in the evening =))

This time, Takahiro and Kenchi, with 3 other guests taste food. One of the female guests is from “100 yen shop” show. (The background music this time is some kind of funny and bustling). They first go to a sushi restaurant. Oishii!!! I love sushi. Takahiro chose Maguro Nigiri. Yeah, maguro is always in my list of menu when going to eat sushi. Kenchi chose Tamago Nigiri. Finally, number 1 of sushi that is frequently called and chosen is…. Maguro. Yay for Takahiro :P

Then they go to another restaurant for gyoza. Takahiro made a quiz with the guests. After that, they go to Taro restaurant. It’s like the buffet one, with lots of dishes (yakiniku, sushi, takoyaki, curry… are mentioned). Kenchi makes a sugar-flower candy himself. In my country, this kind of sweet is popular.  I rarely eat it, sometimes when I was a child since it’s very sweet (all made from sugar). Takahiro’s main dish is beef curry (I guess so, it’s not clear that it’s beef).

The second part is Naoki Exercise corner. This time, it’s exercise that you can do when cleaning house, using the vacuum cleaner :lol:

The third part, we have Teri-san as the guest. He usually appears in many shows of Exile. He once asked Hiro-san for tickets to the liveshow in Exile Generation.

Especially for this episode, we have the “Futatsu no Kuchibiru” performance video. (Well, for me, I also close my eyes most of the time I sing when it’s coming to the chorus. I think you know what I’m talking about :P)

For the next episode, Oguri Shun is the guest (wow)… Takahiro’s beauty salon is also waiting for us :x

EXILE TAMASHII EP. 121210

Today is Sunday ^^ I did lots of stuff during the day, so I stayed home this evening. Then definitely I must watched Tamashii hehe Takahiro-san is back. Yabai desu... the familiar voice.

It’s my low quality Keyhole TV so I don’t capture any pics. Just a short summary.

The first part of this episode is about Hamburger. Matsu and some guests taste different kinds of hamburger. They’re all oishii :lol: Yappari, Takahiro must like that very much. He laughs all the time. In the end, they play jankenpon to decide who will pay the bill. It’s one of the male guest hehe Matsu also says he loves beef.

And the main part… Takahiro salon :x I just love how the room is decorated with his surf board in the middle. Akira shows a pic to suggest the guest today. It turns out to be a picture of a girl with Nesmith’s face there :lol: Then the guest comes in. Sumimasen, I don’t know this woman >_< She’s quite young with straight short hair. I think Takahiro prefers natural style (as always). (My sharing thought, at the first few seconds from the last salon’s episode, my first impression is how he twisted his scissors in his hand. Any of you to notice such that small detail like me?!)

Taka cuts hair and dry-blows it later. He uses thin grey eye shadow. He also shows how to decide the end point for eyebrows, based on the straight line from the end of your eye-lid to the eyebrow. I obviously know this rule Taka :P 

Our guest finally turns out a kawaii girl. Her hair is puffed and tangled around her face. She calls him Takahiro-sensei :d

Then a small part everybody giving comments in the end of the show.

P.S: I had Fantasy Live in my laptop nearly a week, yet I just had time to scanned through the whole 3 disc. It’s impressive. Not as much of Taka as the previous ones :p I screamed out loud when seeing the boat-singing part. Well, to me, in my country, to be appeared in the show, to sit next to, to talk and to smile with my favorite singer is normal. The others may feel I’m lucky or something else. So here because they’re Japanese, they can be in the FC and... now I am jealous with them. You were singing, smiling and whispering to them. Fate is hurt. Demo... itsu mo... shinjiteru.. aruhi...

 

 

 

 

 

TAKAHIRO-san, 誕生日おめでとう!

I did write my message on facebook in time for him :) The new day of 8th Dec in Japan :lol: though it's just 10pm here. 

Let write something here to mark the day :P

Thanks okasan, otosan for having you in this life. Thanks fate for letting me know you in this life. Wish you best with all my heart :x 

I wouldn't write too private stuff here, let it be for the diary :P Just some key points today. I had a new style of hair with that hair-pin, I wore a ring on my left little finger (obviously also look great when holding the micro). A new journey began. I managed to apply the 1st lense in 20 minutes. Such long time since whenever I put it in, it was there on my cornea already, yet it didn't part from my finger when I left it. So it felt :)) Splendidly, the second one is just in 5 minutes. I got the points hehe Taking it out in about 30s as well as putting it again. It's like miracle. It's not that difficult as other people usually says. Now is the time to get use to them gradually. Night at home is the best time :lol:

Fantasy Live is almost there, yet still not have time to reach it. I promise you this weekend is the latest day in choices that I would get the whole file by any ways.

Oyasumi! This is definitely a happy day for you :)

These tired days...

It's coming to the end of the year. This means lots of projects, lot of pressure...

I still keep going to my classes... thanks to these I have good time of fun... but that also means I have to work harder to leave office in time...

Today is not an easy day... well, in terms of many things. Actually it would be nothing to the other company or if it's with another person. It's just a small stuff. Though I was scolded. And things suddenly happened. 

I cried... Surprisingly I thought of you at that time. What would you do in this situation? How will you overcome and try best? I know the answer would be zettai gambarimasu.

  I've just scanned through the latest Syukan. I don't think I would see you there, even 10s. And then I know... I really miss you... I can't help shouting immediately at those seconds having you. I want to write as much as I can in the diary everyday. I want to keep these feelings... I still cannot have enough time. At this hour, I ought to focus on my translation document.  Yet, let write something here to brighten my spirit a little bit.

…Just give me your smile, I have special time…



 

Voting for Kayousai 2010

I've just finished voting it :) The 1st time I take time to vote on a Japanese website. It would be easier if it's in English or Chinese :lol: After a while, I decided with these sentences: 私はHANA,ベトナム人です。EXILEはサイコです.皆さんがんばってね。TAKAHIROさん, always love you and support you!!!

It's been almost a year from the time I started to read some lessons from Minna no Nihongo book T_T Then I really had no time because of thesis and working and bla bla bla. I still watch dramas, movies or shows frequently, and my "instinct" of language is high, so I still can improve "comprehension" and speaking :)) Nevertheless, writing is such a "disaster". Now I'm going to study probably again. Gambarimasu!

Lots of things happened during last week. I cannot say I'm in a good mood. Some future plans must be changed. I also keep watching Exile shows at night (many of them remained). Looking at him and feeling how hard he tried, I must try harder. Tears...

P.S: Started to write a special diary with my special signature today :x My colleagues cannot believe my feelings toward him. Ya, it's kind of strange... but it's true. Let it be!

Hanamizuki in Vietnam

Well, it’s been more than a year. I haven’t written anything here :lol: though I intended to do so many times.

Finally I decided to make my first post here by marking that day “20102010” – to first watch Hanamizuki in Vietnam hehe

Yup, that’s right. Who can believe that someday this movie will be shown in Vietnam? That day, I saw the news of Hanamizuki – which was now shown in some countries in the annual program of Japanese Film Festival. A small wish that would come true appearing in my mind. The following morning, I myself couldn’t believe in my eyes. Hanamizuki would compete in Vietnam Internaltional Film Festival. However, it would be in Ha Noi, whereas I live in Ho Chi Minh. To travel to Ha Noi in such this time is not very easy for me and my friends. Weeks passed by. The time is coming. The showing time was still not decided yet on the website. We nearly ended up not going since we could not arrange time and work and money :P Yet finally, miracle happened.

I and my friends, 4 of us did travel to Ha Noi that premiere day for Hanamizuki.

The theatre was almost blown up by audiences. Our family – or you can say – Curry4Toma house gather together in this event. The Director could not tell his surprise to know there would be such a number of people in Vietnam dying to watch his movie :P including us. I did talk and have a question for him. I did take a photo with him too. That was unforgettable moment. I also kept shouting “Onegaishimasu” and “Arigatou” when he said he would tell the acting staff about this event. 

It’s was a short time but very memorable.


My belief of "that thing" keeps growing stronger. Nothing is impossible. Unmei o shinjiteru… 

 
 


Tags: